Tháng 7 – Tháng Gia Đình #02


Lời Kinh Cho Gia Đình

I.
Ai làm Cha làm Mẹ, từng ngày từng đêm ước mơ:
Gia đình luôn thuận hòa, an bình đẹp như tứ thơ.
Mong, mong sao đàn con luôn vâng lời Mẹ, tin nơi tình Cha,
Dẫu bao vui buồn, một lòng yêu Chúa như gia đình Thánh Gia.

II.
Ai làm con hãy hiểu, một đời Mẹ Cha ước xin:
Cho đàn con của mình, đêm ngày lòng luôn mến tin.
Như Giê-su ngày xưa, sinh nơi nghèo hèn, nhưng không thở than,
Sống trong An Bình, một lòng Tôn Kính nơi Cha Mẹ phúc vinh.

III.
Ai làm Cha hãy hiểu, từng ngày Vợ Con khấn xin:
Cho người Cha của mình, trong đời tràn muôn Thánh Ân.
Cha Giu-se ngày xưa, bao năm miệt mài, hy sinh nhọc lao,
Để nuôi gia đình, thực hành Ý Chúa, không một lời thở than.

IV.
Xin những ai làm Mẹ, tìm về noi gương Thánh Gia.
Như vầng trăng dịu huyền, Mẹ là niềm vui thiết tha.
Xin, xin cho Mẹ yêu hy sinh thật nhiều, tuy bao khổ đau,
Vẫn không u sầu, là niềm an ủi, cho gia đình dấu yêu.

ĐK:
Công Cha như núi Thái Sơn..
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Xin cho mọi nhà yêu thương đậm đà.
Để nêu gương sáng, để nên chứng nhân..
Như Gia Đình Thánh Gia.

@ Iska: Chia sẻ về gia đình.. Trước tiên, chúng ta sẽ nói về người Mẹ, người Phụ Nữ… Đặc biệt, là người Mẹ, người Phụ Nữ Việt Nam.. trong vai trò người Con Dâu, người Vợ, người Mẹ.. để thấu hiểu, để thương mến, để cảm phục, để chia sẻ ngọt bùi, đắng cay, hạnh phúc, khổ sở của những người Vợ, nàng Dâu, người Mẹ Việt-Nam cao quý.. hằng miệt mài, cần cù, hy sinh tất cả vì chồng, vì con và cho chồng, cho con.

Thân làm vợ.. sẵn lòng gánh vác việc nhà chồng:
“Có con phải khổ vì con, có chồng phải gánh giang sơn nhà chồng”
Đôi khi vì chồng mà cam chịu mọi đắng cay:
“Có chồng phải luỵ theo chồng.. Đắng cay phải chịu, mặn nồng phải theo”
Sẵn lòng chịu thiệt thòi, nhịn nhục vì chồng:
“Chồng giận thì vợ làm lành, miệng cười hớn hở rằng anh giận gì?
Thưa anh, thưa giận em chi? Muốn cưới vợ bé, em thì cưới cho”
Về Tình mẫu tử của người Mẹ Việt-Nam, suốt đời không ngừng hy sinh và thương nghĩ về con:
“Miệng ru mắt nhỏ đôi hàng.. Nuôi con càng lớn, Mẹ càng thêm lo”
“Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ. Năm canh dài thức trọn năm canh”
Người Mẹ còn chấp nhận hao gầy vì con:
“Mẹ là chiếc nón vành tre, nghiêng nghiêng con đội Mẹ che trên đầu.
Sớm khuya mưa nằng dãi dầu. Thương con tóc Mẹ điểm màu gió sương”
Chính vì thế mà công ơn của Mẹ còn cao hơn cả núi:
“Lên non mới biết non cao. Nuôi con mới biết công lao mẫu từ”
Tình Mẹ cuồn cuộn như nước nguồn và lai láng như đại dương mênh mông;
“Công Cha như núi ngất trời. Nghĩa Mẹ như nước ở ngoài Biển Đông”
Đó là những nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt-Nam. Nhưng liệu rằng: những nét đẹp truyền thống đó.. còn rạng rỡ trong bầu trời hôm nay.? Những người Phụ Nữ có còn nhịn nhục, hy sinh.? Có còn chung thuỷ sắt son, tận tuỵ với chồng với con nữa hay không.?

Nhìn vào thực tế những gì đang diễn ra chung quanh, không chỉ trên toàn thế giới nói chung, mà ngay cả Việt-Nam nói riêng.. Chúng ta thấy: chữ Hy Sinh đang thiếu dần nơi người phụ nữ, lòng Chung Thuỷ đang chao đảo, sự từ tâm tận tụy với Bổn Phận đang dần mờ nhạt.
Nỗi đau của xã hội hôm nay, chính là tình Mẫu Tử xem ra cũng không còn. Nhiều Bà Mẹ đã không chỉ thiếu trách nhiệm với con cái mà còn sẵn sàng vì một chút danh dự của riêng mình, vì hạnh phúc của riêng mình.. họ sẵn sàng giết hại các thai nhi trong chính cung lòng của mình. Người ta nói rằng mỗi phút qua đi là một thai nhi bị sát hại bởi những người Mẹ của mình… Ở cao nguyên người ta đã làm một nghĩa trang dành cho các thai nhi, ngay cổng nghĩa trang có tấm bảng: “Chúng con tha thứ cho Mẹ”. Đã có nhiều cô gái còn rất trẻ, hàng ngày đứng thẩn thơ nơi nghĩa trang.. như đang tìm kiếm một cái gì đã mất… Có lẽ họ đã mất Tính Người khi giết con của mình, họ đã đánh mất thiên chức làm Mẹ mà Trời đã ban cho. Họ muốn tìm lại, nhưng bao giờ mới có thể hàn gắn lại vết thương do chính mình gây ra.
Tình mẫu tử từ xưa vẫn coi là tình linh thiêng nhất, không bao giờ mai một, không bao giờ suy giảm. Thế nhưng.. những gì đang diễn ra cho chúng ta thấy, tình mẫu tử cũng đang rạn nứt bởi cả Mẹ lẫn Con.
Tình Mẫu Tử vẫn luôn được ngợi ca.. và ngợi ca không quá lời: Là một thứ tình thiêng liêng nhất của trời đất, một thứ tình tự nhiên vô tư vô vụ lợi, cho đi không cần lấy lại. Không ai thương yêu mình bằng Mẹ của mình, người duy nhất trên đời có thể gánh chịu tất cả sự thiệt thòi để nhường cho con tất cả những gì tốt đẹp nhất trong phạm vi có thể.. thậm chí cả mạng sống. Nếu cần phải cho hoặc hy sinh vì con.. chỉ có thể là Mẹ ta. Đã có không biết bao nhiêu bài văn, bài thơ, tác phẩm nghệ thuật được viết ra làm rúng động lòng người, đơn giản chỉ về một nhân vật: “Mẹ”. Ấy vậy mà, giờ đây… một người Mẹ cắt gân con, đã bán con, đã hành hạ con và đã phá đi đứa con yêu đang trong cung lòng của mình.. Sao mà buồn vậy.? Xã hội sẽ đi về đâu.?..

Theo giáo huấn của thánh Phao-lô, chúng ta hãy xét lại Đức Ái của người Phụ Nữ có còn với gia đình hay không.? Ta có yêu con, yêu chồng hơn cả bản thân.? Hay ta chỉ đòi hỏi chồng con chiều chuộng, chăm sóc mình?
Thánh Phao-lô nói rằng: “Trên hết mọi sự, anh em hãy có lòng bác ái với nhau. Đó là mối dây liên kết tuyệt hảo” (Cl 3,14). Và Ngài còn mời gọi: “Hãy từ bỏ tất cả những cái đó: nào là giận dữ, nóng nảy, độc ác.. nào là thoá mạ, ăn nói thô tục”.
Ước mong sao, các Bà Mẹ hãy khắc họa lại chân dung người Mẹ hiền hậu, nhẫn nại và từ bi với con cái. Hãy sống đoan trang, mực thước vì hạnh phúc gia đình, đừng sống buông thả theo những thói đời…  Hãy sống để đức lại cho con, cho đời, đừng để lại gương xấu cho con cái đời sau, vì tội lỗi quá khứ của Mẹ mà con cái chẳng dám nhìn đời.

Mỗi người sinh ra đều có một người Cha. Một người Cha cộng tác trong việc sinh ra chúng ta. Một người Cha nuôi dưỡng chúng ta. Một người Cha cho chúng ta một dòng máu, một dòng tộc ở đời. Thế nên cũng có thể nói: mỗi người chúng ta đều có một người Cha gắn bó với chúng ta… Ông là người mang lại cho chúng ta vinh dự hay tủi nhục. Ông là người mang lại cho chúng ta hạnh phúc hay bất hạnh. Ông là người Cha gương mẫu hay bệnh hoạn bởi thói hư tật xấu.
Có người là một đứa trẻ bất hạnh, vì mồ côi Cha ngay từ nhỏ. Chỉ thấy bóng hình Cha qua người khác kể và qua những tấm ảnh cũ nát theo thời gian. Người này rất tủi khi nhìn thấy bạn bè được có Cha yêu thương dạy dỗ.. Một trường hợp khác. Anh kia còn Cha, nhưng Cha lại quá khắt khe với anh, luôn dùng những hình phạt để răn dạy anh. Ông nói là ông thương anh “thương cho roi cho vọt” Nhưng anh lại nghĩ vì ông quá đòi hỏi nơi anh, ông đòi anh phải học thật giỏi, phải nổi bật giữa bạn bè để ông được nở mày nở mặt. Nhưng vì không làm được điều đó, nên ông đã đánh đập anh. Kinh nghiệm của một người khác nữa. Mặc dù Cha Con rất thương yêu nhau, nhưng ông hiền lành và nhu nhược quá. Ông yếu đuối với mọi người chung quanh. Ông không hướng dẫn gia đình, ông trao phó mọi việc cho vợ con. Con cái muốn làm gì cũng được, nên không đứa nào học hành đến nơi đến chốn. Thậm chí, lấy vợ gả chồng cũng tuỳ ý, không có sự định hướng của Cha Mẹ. Vì thế mà bây giờ, người nào cũng sống trong khó khăn, thiếu thốn. Từ khi còn nhỏ, người này luôn mong Cha chỉ dạy và hướng dẫn, nhưng Cha chẳng bao giờ có ý kiến hay có bất cứ một tiêu chuẩn nào cho rõ ràng, để định hướng cho con vào đời. Người này có Cha nhưng vẫn phải một mình vật lộn với đời.

Thiên Chúa biết rằng: con người là tạo vật mong manh yếu đuối, được tạo dựng bằng cát bụi, một ngày kia cũng sẽ trở về cát bụi. Vì thế, Chúa thương xót chúng ta lắm.. Là những người con yếu đuối vụng về, nhiều lỗi lầm, chúng ta cần một người Cha có lòng thương xót như Chúa, để biết rõ những yếu đuối của chúng ta và sẵn sàng thông cảm, tha thứ những vấp ngã ấy của chúng ta.
Thế nhưng, nhiều Ông Bố của chúng ta lại thiếu lòng từ bi và nhân hậu. Ông chỉ biết roi vọt và doạ nạt, ngoài ra chẳng có sáng kiến gì giúp con sửa đổi. Roi vọt và doạ nạt không phải là dạy dỗ mà là trừng phạt và khủng bố. Con cái rất cần những lời răn dạy bảo ban trong tinh thần nhân ái từ bi của Cha. Đó là bài học mà các người Cha phải kiên nhẫn giáo dục liên tục cho đến khi con trưởng thành.
Có một Ông Bố.. khi thấy con hút thuốc, ông đã không giận dữ quát nạt.. mà ông dẫn đứa con ra sau bếp rồi chỉ cho nó thấy mùn hóng từ khói đã bám vào mái nhà thế nào, thì người hút thuốc cũng bị khói bám vào phổi y như vậy. Thiết tưởng đó là bài học nhân từ và hiệu quả hơn là dành lấy điếu thuốc rồi đánh đập con cái.
Chúa Giêsu đã từng nói: “đừng quá lo lắng về cơm ăn áo mặc, vì Cha anh em đã cho chim trời thức ăn, cho hoa ngoài đồng những màu sắc tươi đẹp. Ngài chắc chắn sẽ cung ứng cho chúng ta” (Mt 6,32).
Người Cha trong gia đình dù bất toàn, nhưng vẫn luôn muốn cung ứng mọi nhu cầu cho con. Nhưng lắm khi, vì hoàn cảnh khó khăn, không thể cho con điều con cần. Người Cha trên Trời của chúng ta thì trái lại, là Đấng quyền năng giầu có vô hạn. Ngài có thể đáp lại mọi lời con cái kêu xin. Tuy nhiên, với một điều kiện: “Hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự Công Chính của Ngài, còn những điều khác Ngài sẽ ban cho sau” (Mt 6,33)
Và như vậy, người Cha trong gia đình.. điều cần mang lại cho con chính là sự dạy dỗ: biết sống theo lẽ phải, biết hướng về thiện, biết tìm kiếm nước Chúa… Của cải vật chất, mãi mãi chúng ta không thể lo đủ và vừa lòng con cái. Chúng ta đừng hổ thẹn vì mình không giầu có để thoả mãn nhu cầu cho con cái, nhưng chúng ta phải xấu hổ vì đã không cho con.. cái Đức để thành Người.
Thánh Gioan đã viết: “Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu thương thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa. Và ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa, vì.. Thiên Chúa Là Tình Yêu” (1Ga 4,7)
Chúng ta cảm tạ Chúa vì không những Ngài yêu chúng ta vô điều kiện mà còn yêu chúng ta trước. Ngài là người Cha luôn luôn tha thứ. Mỗi lần lỡ phạm tội, nếu chúng ta cầu xin Chúa tha thứ, Ngài chẳng những tha thứ mà còn quên hết những lỗi lầm của chúng ta.
Thế nhưng, nhiều Ông Bố lại quá cố chấp với con cái, thái độ Gia Trưởng của các Ông Bố dễ làm cho con cái xa cách. Nhiều đứa con đã thực sự không muốn ở nhà vì Bố quá hà khắc, thiếu thân thiện. Thiết nghĩ sự dữ dằn không mang lại hạnh phúc cho gia đình, biến gia đình thành nơi tố tụng.. thì chắc chắn chẳng mang lại niềm vui cho con.
Tình yêu Chúa dành cho chúng ta là tình yêu đời đời. Ngài yêu ai thì yêu cho đến cùng. Kinh Thánh luôn luôn nhắc rằng: “Lòng nhân từ của Chúa, còn đến muôn đời”
Người Cha trong gia đình có thể vì một cám dỗ nào đó, bỏ quên con cái, nhưng Chúa không bao giờ quên chúng ta, dù chúng ta tội lỗi xấu xa, làm cho Chúa buồn lòng. Ngài cũng không bảo giờ bỏ chúng ta, nếu khi nào chúng ta xa Chúa là vì chúng ta đã từ bỏ Ngài mà thôi.
Ngày nay, người ta đang sợ những đứa con của các gia đình ly dị, ly thân.. không có tình thương, không có sự chăm sóc của Cha Mẹ, liệu rằng chúng sẽ ra sao.?
Vì vậy, hãy dừng lại đúng lúc, đừng quá đi sâu vào những Tình Cảm Bất Chính, để rồi chia đàn xẻ nghé vợ con. Chúng ta không thể vì niềm vui của mình, hạnh phúc của mình.. mà không cảm thấy có trách nhiệm với gia đình vợ con của mình.
Nhiều người Cha vẫn đang đi tìm một mối tình khác, một niềm vui trong các niềm vui khác. Có ai nghĩ rằng: Trong Bóng Tối của cuộc vui, chúng ta chính là Bóng Tối của sự Cô Đơn, sự Thất Vọng nơi vợ con. Chúng ta vui về mối tình vụng trộm, nhưng lại trút gánh nặng kinh tế cho gia đình. Bởi những đồng tiền đáng lý được trang trải cho gia đình, lại phung phí cho mối tình vụng trộm ấy.
Ước mong trong mỗi gia đình, mỗi người chúng ta hãy ý thức.. mình là người có giáo dục. Hãy ý thức “Sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đó”. Chúng ta sống không nghiêm túc thì không thể có những đứa con ngoan ngoãn vâng lời. Chúng ta không dạy con cái những bài học mực thước, đoan trang từ trong cách sống của chúng ta, thì làm sao chúng ta có được những đứa con sống đoan trang thuỳ mỵ ở đời. Chúng ta không dạy con cái lòng nhân ái bao dung trong sự nhẫn nại, hy sinh của chúng ta.. làm sao chúng ta có được những người con hiền lành hiếu đức. Chúng ta không dạy con cái sống có trách nhiệm qua đời sống chu toàn bổn phận làm Cha Mẹ của mình, thì làm sao chúng ta có được những người con biết sống có trách nhiệm với bản thân và gia đình.

Chuyện thường xảy ra như cơm bữa… Vào những buổi chiều chạng vạng ấy, cái không khí chờ đợi, sự im lặng căng thẳng trước khi bão nổi: Người vợ đang trò chuyện với hàng xóm lo tất tả chạy về nhà, càng tỏ ra bận rộn với công việc nấu nướng quét dọn thì càng tốt. Mấy đứa con đang la ó đùa giỡn ngoài đường bị Mẹ gọi vào nhà, con gái ngồi xuống giúp mẹ rửa rau, con trai ra giếng tắm, hay lẻn ra sau hè. Muốn đóng cổng đóng cửa lắm, để tiếng ồn giảm bớt, xấu hổ giảm bớt.. nhưng “ổng” về tới nhà mà thấy cổng đóng then cài thì càng thêm rắc rối.!
Ánh mắt hoảng sợ của những đứa con khi chúng chạy qua nhà hàng xóm, theo lời dặn của Mẹ, chờ đến khi yên lặng rồi hãy về.
Những cảnh Bạo Hành đó không chỉ xảy ra hôm qua, mà ngay hôm nay vẫn còn đó những cảnh ngược đãi như tăng lên của những người thân trong gia đình dành cho nhau.
Bạo hành trong gia đình được diễn ra dưới nhiều hình thức, bao gồm bạo hành về thể xác, khủng bố về tinh thần như: nhục mạ, mắng chửi. Kiểm soát kinh tế, nhằm tạo lệ thuộc về mặt tài chính. Lạm dụng tình dục. Kiểm soát từ việc làm đến giao thiệp, thăm hỏi bạn bè, gia đình, họ hàng.v.v…
Nguyên nhân dẫn đến những tình trạng này là Bia Rượu. Cộng với Bia Rượu là nhiều tác nhân khác.. như Ghen Tuông, Cục Tính, Gia Trưởng, Thất Nghiệp…
Đánh đập, mắng chửi, cô lập và cưỡng ép tình dục chỉ là những biểu hiện chứ chưa đủ để định nghĩa bạo hành trong gia đình hay miêu tả đúng bản chất của nó. Bạo hành trong gia đình là một sự áp bức, giống như bao sự áp bức khác. Bạo hành trong gia đình diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng có cùng một mục đích: Thiết lập quyền lực và gia tăng sự chế ngự của một người đối với người khác.
Bạo hành trong gia đình không bao giờ là một tai nạn hay một rủi ro nhất thời. Bạo hành trong gia đình là một quá trình biến chuyển dai dẳng.. và nguyên nhân của bạo hành trong gia đình xét tận gốc rễ, là tầng tầng lớp lớp những truyền thống và tiêu chuẩn đạo đức của một xã hội, đã được cá nhân hấp thu và biến chuyển. Người chồng có thể tự cho phép mình đánh đấm, mắng chửi, cô lập hay cưỡng ép tình dục vợ mình.. Không phải vì anh uống quá say, giận quá mất khôn, quá ghen tuông, hay quá thèm khát tình dục mà không kiềm chế được mình. Anh ta có thể cho phép mình làm những điều đó bởi vì anh tin rằng anh có Quyền được uống say, giận, ghen, và quan hệ tình dục với vợ mình vào bất cứ lúc nào.. Vì anh là chồng, anh là một người đàn ông. Bất cứ ai, ít học hay có học, đều có thể tin rằng mình có quyền như vây.
Lý do tại sao nhiều phụ nữ bị bạo hành vẫn cắn răng chịu đựng thì đã được phân tích nhiều.. và văn hoá luôn đóng một vai trò quan trọng. Người phụ nữ Việt-Nam vốn tính cam chịu, bởi văn hoá Việt Nam vốn đề cao “một điều nhịn, chín điều lành” trong khi đa số đàn ông Việt-Nam tính tình gia trưởng, độc đoán, muốn vợ luôn phải nghe lời mình. Người Việt-Nam lại chú trọng nhiều đến thể diện, danh giá, nên muốn dấu chuyện gia đình, tránh “vạch áo cho người xem lưng”. Đa số phụ nữ Việt-Nam luôn có tính hy sinh, chịu khó cho gia đình và thường có tâm lý nhịn nhục để khỏi làm mất mặt Mẹ Cha, Tổ Tiên, Dòng Họ.
Có những phụ nữ Việt-Nam không cam chịu, và cũng có những nam giới Việt-Nam không gia trưởng. Bạo hành trong gia đình là một sự lựa chọn hoàn toàn tự chủ của một cá nhân, bất kể trình độ học vấn hay giàu nghèo. Bởi Đạo Đức của từng con người, của từng xã hội, đang đi xuống một cách trầm trọng.
Ví thế, để tránh đi những bạo hành đáng tiếc cho gia đình, chúng ta hãy học hỏi đức ái Kytô-Giáo mà thánh Phao-lô đã dạy: “Đức ái thì bao dung, nhân hậu, không ghen tương. Đức ái thì nhẫn nại, hy sinh. . .” Và ngài đúc kết rằng: “Anh em đừng mắc nợ nhau điều gì, ngoài Đức Bác Ái Yêu Thương”

Gia đình là cộng đoàn hợp nhất yêu thương. Vì chính tình yêu nam nữ làm nên tình nghĩa vợ chồng, để cùng nhau xây dựng một mái ấm gia đình. Gia đình hạnh phúc, là gia đình có tình yêu.
Vì vậy: Hãy đảm bảo cho mái nhà chúng ta đang sống, đừng còn một em nhỏ nào, một người lớn nào, dù nam hay nữ.. cảm thấy không được đoái hoài hay không được yêu thương nơi chính gia đình của mình.
Nhiều ông Bố, nhiều bà Mẹ, nhiều người Con đã không muốn trở về nhà vì họ không được quan tâm, chăm sóc và cảm thông từ gia đình. Họ cảm thấy cuộc đời họ thật vô nghĩa khi ở với gia đình, thiếu sự quan tâm và chăm sóc lẫn nhau.
Đặc biệt, hãy chống lại tên phá hoại sự An Bình đáng kinh tởm: Đó là nạn Phá Thai. Nó phá hoại Tình Yêu. Nó phá hủy hình ảnh của Thiên Chúa. Nó phá hoại sự hiện diện của Thiên Chúa. Nó phá hủy Lương Tâm người Mẹ…
Do đó, nơi gia đình.. mỗi người hãy Học cho biết Yêu Thương. Vì yêu thương là nỗ lực không ngừng, biến Ác Cảm thành Thiện Cảm, biến Hận Thù thành Tha Thứ. Đây là lãnh vực cần chiến đấu nhiều hơn cả, để chế ngự bản năng Ganh Ghét trong con người của mình, đế sống vị tha hơn giữa anh em.
Người xưa cũng nói rằng: Sống chung là một cuộc chiến đấu liên lỉ. Chén bát còn có khi xô, vợ chồng sống chung với nhau lâu ngày, tránh sao cho khỏi những lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt.? Vì: mỗi người một tính khác nhau.

Ngọc nhìn lâu sẽ tìm thấy vết,
Hoa để gần sẽ hết mùi hương.

Thực tế cho thấy cuộc sống Hôn Nhân không luôn phẳng lặng như mặt nước hồ thu.. Bao nhiêu sóng gió nổi lên vì cá tính dị biệt: Anh thì chậm rãi nghiêm trang, chị lại mau chân lẹ miệng. Hoặc chồng thì rộng rãi hào hoa, vợ thì keo kiệt, kín đáo. Anh mê tân nhạc, chị thích cải lương… Đấy là chưa kể đến vấn đề bất đồng quan điểm trong việc làm ăn, sống theo tôn giáo, dạy bảo con cái….
Nếu sự khác biệt này cứ tiếp diễn bằng sự xung khắc sẽ dẫn đến cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Thế nên chỉ có Tình Yêu, mới hàn gắn lại những đổ vỡ do sự khác biệt gây nên. Vì:

Thương nhau cau bảy bổ ba.
Ghét nhau cau bảy bổ ra làm mười.

Thực vậy, con người càng đi tìm chính mình, con người càng đánh mất chính mình. Càng co cụm trong vỏ ốc của mình, con người càng chết dần trong nỗi cô đơn của mình. Nỗi khát khao hạnh phúc của con người chỉ có thể lấp đầy khi đến với tha nhân mà thôi. Đó là chân lý nền tảng về con người.
Qua cuộc sống và cái chết của Ngài, Chúa Giêsu cũng khẳng định chân lý ấy. Ngài nói: “Ai giữ lấy mạng sống mình.. thì sẽ mất, còn ai liều mạng sống mình vì Thầy.. thì sẽ tìm thấy được sự sống muôn đời” (Mt10,39)
Đó là nghịch lý của Kitô-Giáo, nhưng đó cũng là Chân Lý của muôn đời.
Thật thế, tất cả những ai miệt mài trong Danh Vọng, Chức Quyền, Lạc Thú của riêng mình, cũng sẽ chuốc lấy sự Vô Vọng, Đắng Cay, Chua Xót, Muộn Phiền mà thôi.
Trái lại, một cuộc sống tiêu hao vì người khác, sẽ luôn là một cuộc sống tràn đầy, sung mãn. Chính trong phục vụ, con người mới tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Chính trong những nghĩa cử yêu thương, con người mới tìm được nguồn hạnh phúc đích thực.
Trong đời sống gia đình, điều này càng thể hiện rõ nét: Chúng ta chỉ sở hữu Hạnh Phúc từ gia đình khi chúng ta cho đi tình yêu, sự sống, sự hy sinh quên mình.. chính là lúc chúng ta đón nhận niềm vui và hạnh phúc. Ngược lại, chúng ta chỉ nhận lãnh sự buồn tẻ, thất vọng.. nếu chúng ta chỉ đòi người bạn cung phụng chúng ta, thì chúng ta sẽ không có cơ hội nhận lãnh Hạnh Phúc.

Vì vậy, để thực sự trở thành người Kytô-Hữu.. mỗi người đều phải có khả năng yêu thương anh em mình và người anh em cũng là người thân cận mà chúng ta phải yêu thương, chính là gia đình chúng ta. Mỗi thành viên trong gia đình phải biết yêu thương và được yêu thương từ gia đình. Cha mẹ, vợ chồng và con cái phải luôn nghĩ đến nhau, sống cho nhau và có thể chết vì nhau.
Gia đình là trường đào tạo cho đời những con người biết yêu thương, thuận lợi và hữu hiệu nhất.
Thuận lợi vì cùng một xương, một thịt, một dòng máu nên dễ dàng yêu thương nhau hơn.
Hữu hiệu vì là bước đầu, để từ đó chiếu toả tình yêu ra bên ngoài: Yêu mọi người như chính mình và yêu tha nhân như Chúa đã yêu. Đồng thời cũng biết yêu thương cả kẻ thù chúng ta như Chúa đã dạy và làm gương khi nói lời tha tội cho kẻ làm hại Người.
Muốn đạt tới tình yêu này chúng ta phải trau dồi, tu luyện hằng ngày. Mỗi ngày phải rà xét lại tình yêu với đồng loại, mỗi ngày phải sống tình yêu đó cho anh em, cho dẫu có thiệt thòi đối với bản thân.
Có một chàng thanh niên, gõ cửa một nhà dòng để xin vào tu. Cha bề trên nhìn chàng, khẽ mỉm cười và hỏi:
Thế con đã yêu ai chưa?
Chàng thanh niên đỏ mặt, ấp úng trả lời:
Dạ thưa cha, chưa ạ
Cha bề trên lại mỉn cười và bảo:
Thế thì con hãy về, học yêu thương trước, rồi mới tới học tu sau.
Câu chuyện này chỉ muốn nói lên rằng: chúng ta phải Học cả những cái tầm thường nhất, như câu tục ngữ đã dạy: “Học ăn, học nói, học gói, học mở” ..huống chi là học Yêu Thương.
Yêu thương thì dài bằng cả cuộc đời. Bao lâu còn sống, chúng ta vẫn phải tập luyện yêu thương, để tình yêu của chúng ta mỗi ngày một thêm tinh tuyền hơn. Vì tình yêu, đầu tiên thường mang tính vị kỷ, chúng ta phải tập luyện để thoát khỏi tình trạng ấu trĩ đó để tiến tới tình yêu vị tha, một tình yêu trưởng thành.
Vậy thế nào là một Tình Yêu Vị Kỷ.?
Tình yêu vị kỷ là tình yêu vì mình, chúng ta luôn đòi người khác phải phục vụ mình, phải đem lại niềm vui cho chúng ta. Giống như đứa bé yêu mẹ nó không phải vì là mẹ nó tốt, mẹ nó đẹp.. mà vì mẹ nó luôn sẵn sàng sống chết vì nó. Khuynh hướng vị kỷ sẽ làm cho tình yêu chết dần, chết mòn.. và nếu tồn tại thì cũng chỉ là một tình yêu èo uột, nhơ nhớp, như hình ảnh Tagor đã dùng để so sánh:
Tình yêu giống như một con suối, nếu ta đắp đập chặn nước, thì dòng suối sẽ khô. Tình yêu giống như một bông hồng, nếu ta ngắt đi và ép vào ngực, thì chẳng bao lâu bông hồng sẽ héo.
Còn thế nào là Tình Yêu Vị Tha.?
Tình yêu vị tha là tình yêu vì mọi người. Chúng ta sẵn sàng chấp nhận mọi hy sinh gian khổ, chúng ta vui lòng quên mình để dấn thân, đem lại niềm vui mừng và hạnh phúc cho người khác. Đặc tính của loại tình yêu này là cho đi và cho đi không ngừng. Như người Mẹ cho con cả cuộc đời, một đời vất vả vì con.
Khuôn mẫu lý tưởng cho tình yêu vị tha là chính Chúa Giêsu, Ngài đã nói và đã làm: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu dám hiến mạng vì bạn hữu”.
Nhưng để có một tình yêu vị tha như Chúa, chúng ta phải tập luyện hằng ngày, và không một môi trường nào thuận tiện cho việc tập luyện bằng đời sống gia đình. Vì: “Tu đâu cho bằng tu nhà – Thờ Cha Kính Mẹ mới là chân tu”
Nếu chúng ta không yêu thương chính những người cùng máu huyết với mình, làm sao chúng ta có thể yêu thương người dưng nước lã và hơn nữa.. còn phải yêu thương cả kẻ thù của mình.

Vì cuộc sống chung, chúng ta không thể tránh hết được những va chạm, những bực bội, những buồn phiền, hiểu lầm, vì “bá nhân bá tánh” vả lại “nhân vô thập toàn” nên cần phải tôn trọng và cảm thông với nhau. Phải biết quên đi và tha thứ, phải biết nhường nhịn và chịu đựng, vì một sự nhịn là chín sự lành, để nhờ đó bầu khí gia đình sẽ luôn hoà thuận. Bằng không, đời sống gia đình sẽ luôn là bãi chiến trường căng thẳng, rồi dần dần “già néo thì đứt dây” sẽ dẫn đến sự đỏ vỡ của gia đình.
Phải yêu thương và giúp đỡ nhau chu toàn những công việc nhỏ bé trong đời sống thường ngày, cộng tác với nhau trong sinh kế làm ăn.. hầu bảo đảm một đời sống vật chất ấm no.
Nói tóm lại, những người trong gia đình.. phải biết nghĩ đến nhau, phải biết sống cho nhau.. để biến gia đình thành một cộng đoàn ngập tràn yêu thương.
Với tình yêu, chúng ta sẽ thấy cuộc đời thật đáng sống.. dù có phải vất vả, cực nhọc, dù có phải nghèo túng:
“Trên đồng cạn dưới đồng sâu,
Chồng cầy vợ cấy con trâu đi bừa”
“Canh tôm nấu với ruột bầu,
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon”
Tình yêu còn có khả năng mang lại nguồn nghị lực mới để vượt qua mọi khó khăn:
“Thuận vợ, thuận chồng, tát bể đông cũng cạn”
Trái lại, không có tình yêu.. gia đình sẽ trở thành một địa ngục, một nhà tù.. Trong đó, người này cầm chân và giam hãm người kia.
Ước gì mỗi người chúng ta đều có một trái tim nhân hậu, để dành tình yêu đó cho gia đình. Mỗi người hãy sống tình yêu bao dung và dâng hiến cho gia đình được mãi êm ấm, thuận hoà và hạnh phúc.

Là một thành viên trong một gia đình, chúng ta hãy là một Cá Nhân Đạo Đức.. để góp phần tạo thành một Gia Đình Đạo Đức, trong một Xã Hội Đạo Đức, của một Thế Giới Đạo Đức.. mà chắc chắn rằng, đó chính là điều Thiên Chúa và Ai Ai cũng mong đợi. Amen.
Iska-VuongNguyen (Chọn lọc từ các Bài Giảng)

@ Matthias: (ST)Thương vợ như thương chính mình. Kính trọng chồng như coi trọng mình. Nhưng nếu không tế nhị và cẩn thận, chính khi nhân danh tình yêu mà nhiều người lại làm khổ nhau. Nhiều người thường bào chữa những lời nói sai trái của mình rằng: Tôi chỉ muốn cho ông ấy sửa đổi thôi, nhưng thật là khó chịu và bực bội. Trăm lần như một, ông ấy không hề sửa đổi. Hoặc: Nói cho tức mà chừa. Vậy mà vẫn không chừa”.

Nếu để ý, chúng ta thấy ngay cái mâu thuẫn trong những câu nói đó. Có nghĩa là không phải vì thương chồng, yêu chồng, muốn sửa đổi cho chồng, mà những người vợ này đã nói năng như thế, nhưng là thương mình và yêu mình. Muốn chồng sửa đổi để mình khỏi phải bực bội hay khó chịu. Và trong những trường hợp như vậy, lời nói không những không được dịu dàng, dễ nghe mà ngược lại, mang một hình thức tiêu cực, ích kỷ, và thiếu xây dựng.

Tâm lý hôn nhân cho việc thông cảm và chia sẻ một cách cởi mở, tích cực là một hình thức tâm lý trị liệu. Nó có khả năng giải tỏa khủng hoảng trong đời sống hôn nhân gia đình. Nhưng chia sẻ và cảm thông không có nghĩa là nhiều lời. Hành động nói ở đây, do đó, được bao gồm không những bằng từ ngữ mà còn bằng chính hành động “body language” nữa.

Thường ngày, những người chồng có thể nói tiếng “yêu” với vợ mình bằng những hành động cụ thể như giúp vợ rửa chén bát sau mỗi bữa ăn, giúp thổi một nồi cơm nếu vợ bận không làm kịp. Hoặc mỗi khi vợ đi chợ về, người chồng có thể phụ mang những thức ăn, hoặc đồ dùng giúp vợ. Đây là một cách thức cụ thể của lời nói anh yêu em.

Body language – nói qua hành động, còn được hiểu là một cái nháy mắt, một cái vuốt ve, một nụ hôn trên mái tóc vợ hoặc chồng. Những lời nói này chúng ta vẫn thường nói với nhau lúc mới gặp nhau, quen nhau. Nhưng đây là những lời nói có khi còn mạnh mẽ hơn bằng ngàn lời “anh yêu em” hoặc “em yêu anh” mà không thể hiện một hành động nào để minh chứng tình yêu ấy.

Tiếp đến lối nói bằng từ. Có lẽ đây là lối trình bày quan niệm chung, cách riêng nữ giới hay dùng nhất. Phần đông nữ giới vẫn nghĩ rằng nói nhiều thì chồng họ sẽ thấm thía mà chừa, hoặc làm điều họ muốn. Nhưng chính vì nói nhiều quá, nên người nghe cảm thấy chán nản, bực dọc và có khuynh hướng đi tìm một sự thư giãn bên ngoài. Và do đó, vô tình nhiều người đã đẩy chồng hoặc vợ mình vào vòng tay người khác, vì khi ở ngoài, chồng hoặc vợ họ sẽ gặp những người khác ngọt ngào hơn, thông cảm hơn, tế nhị hơn.

Tóm lại, dù là nói với chồng hay vợ vẫn được coi như một nghệ thuật, cần phải để ý, tập luyện, và nhất là nói với lòng trọng kính, yêu thương người phối ngẫu. Riêng với nam giới, thái độ bình tĩnh và quảng đại luôn là một cách nói hữu hiệu nhất. Hành động bình tĩnh và lắng nghe luôn tạo điều kiện tốt cho việc cảm thông giữa hai vợ chồng.

Cuộc sống hôn nhân là một cuộc sống chung, đòi mỗi người phải nói và phải nghe nhau. Nhưng nếu nói mà không có ai nghe là độc thoại. Mà nói mà cả hai cùng nói là cãi lộn, là to tiếng. Chỉ khi nào có người nói, có người nghe lúc đó mới tạo sự cảm thông và sẽ đem lại hạnh phúc.

Advertisements

17 comments on “Tháng 7 – Tháng Gia Đình #02

Đã đóng bình luận.